Giờ đây, nằm ôm cô ấy trong lòng, sự hả hê vẫn
còn dư âm trong thân thể đầy nhựa sống của tôi, còn cô ấy thì đã
ngây ngất trong giấc ngủ vùi từ độ nửa khuya của đêm qua, sau ba
lần truy hoang đến mệt lã.
Nhìn cô vùi đầu ngoan ngoãn như con mèo mướp trong vòng tay ấm áp
của tôi, để cho mái tóc cô lòa xòa đổ trên vai tôi, tôi càng thấy
lòng mình mơn man như suối chảy, tự nhiên tôi thấy mình trầm xuống,
tư lự nhìn lên trần nhà, nhìn trong bóng đêm u tịch, trống vắng ...
không một ánh sáng của ngọn đèn đường nào hắt qua từ khung cửa sổ,
một thoáng phụt qua trong tâm tưởng tôi bỗng thấy mình tỉnh táo vô
cùng, một sức sống mãnh liệt vô hình nào đó đang dậy lên trong
lòng, bao kỷ niệm suốt một năm qua giữa cô ấy và tôi như thác đổ ập
về với muôn ngàn hình ảnh sống động lờ mờ trong làn sương khói
...
o0o
Tôi bước vào một căn phòng nho nhỏ có cái tên Turtle Island Yoga
gắn trên cửa trước vào một buổi tối Chủ Nhật thì đã biết cuộc đời
tôi đã bước sang một bước ngoặc khác từ giây phút đó ... Nơi đây,
một nơi nằm trong một địa hạt nhỏ thuộc thành phố San Rafel, tiểu
bang California, nên chỉ có một lớp học Yoga cơ bản mà tôi đã ghi
danh học từ hơn một tuần trước trong một dịp tình cờ đọc quảng cáo
trên báo. Quả thiệt tôi là một thằng học sinh ngơ ngáo khi bước vào
lớp học với mấy chục cặp mắt đổ dồn về tôi, tôi né tránh những cái
nhìn nửa gần như chào hỏi, nửa như tò mò, để tìm vào một xó góc gần
đó an tọa; mọi người trong lớp đều trở lại với bầu không khí vắng
lặng trước đây. Đâu đó xong xuôi tôi mới dám ngước mặt lên, quan
sát khắp mọi nơi trong phòng. Mọi thứ ở đây được trưng bày đúng
lối, hợp thức, và hợp thời theo kiểu Yoga. Tôi lướt thật nhanh
chung quanh, ở giữa căn phòng là một bức tranh lụa sặc sỡ in hình
Đức phật được treo trên tường màu trắng muốt. Dưới bức tranh - trên
mặt một cái bàn kiếng - là một bức tượng to bằng đồng đen đang diễn
tác một thể thức Yoga kỳ bí, được khắc một cái tên Nataraj ở dưới
chân bức tượng. Dưới đất lót một loại da mềm đặc chế dùng cho việc
tập yoga - một loại mà đến bây giờ tôi cũng còn chưa biết là gì.
Chung quanh là cả bộ dụng cụ tập yoga bằng gỗ bao phủ bởi những tấm
khăn bàn nhỏ vải đỏ thật đẹp mắt. Một cái chuông nhỏ được khéo léo
treo gần bên tạo thêm nét đặc trưng cho căn phòng, mà sau này tôi
mới biết xuất xứ của cái chuông đó, được thĩnh tới từ Tibet. Phía
đối diện với bức tượng, bên này tường vách, là một tấm khăn tay
được Đức Đạt Lai La-Ma làm phép. Còn lại, phần lớn những dụng cụ
khác được bảo bọc bằng khăn màn như những loại gối, loại bồ đoàn
bằng nhung đen lông ngắn dùng để ngồi thiền. Lúc đầu tôi hơi ngại
ngùng với quang cảnh lạ lùng trước mắt; nhưng dần dà, tôi bắt đầu
làm quen với nó, với cả những người đàn ông và đàn bà ở mọi lứa
tuổi khác nhau ở đây, đang ngồi quây quần thành vòng tròn; mặt họ
điềm nhiên, dáng vẻ trông rất thoải mái, tự tại. Họ cũng như tôi,
đều tới đây để tìm hiểu về Yoga, tìm cái thật trong cái sống, tìm
cái tự do ở linh hồn con người đến từ những thao tác hàng ngày, mà
mấy ai trong chúng tôi hề để ý tới - đó là tìm hiểu cái chân-thiện
trong thế giới màu nhiệm của Yoga.
Mười lăm phút chờ đợi đã trôi qua, vị giáo viên trong trang phục
đơn sơ màu vải đỏ sẩm khoan thai bước vào lớp. Phút tao ngộ đầu
tiên đập vào mắt tôi cô ấy là một người phụ nữ tươi trẻ, trẻ đến độ
tôi không ngờ tới được cho một vị giáo viên đã có kinh nghiệm hơn
15 năm (theo lời quảng cáo trong báo chí). Với lại trong trong thâm
tâm tôi, cô giáo hay thầy giáo thì phải là một người đứng tuổi mới
đáng cho mình học hỏi; nhưng không! Cô chẳng những trẻ mà còn đẹp,
một nét đẹp sắc xảo thu hồn. Thoạt nhìn thì tôi thấy có cảm tình
ngay và cũng không ngờ là tôi lại có thiện cảm nhanh chóng đến thế,
với một người phụ nữ lạ mặt! ...Người trẻ đẹp không phải tôi chưa
hề gặp qua, song với cô đây, một cái gì đó như ma lực vô hình cuốn
hút hết chân-thiện-mỹ của cô vào lòng tôi, làm cho trái tim tôi khẻ
rúng động ... Cô chào cả lớp chúng tôi theo điệu bộ chấp tay cúi
vái của người Ấn độ. Chúng tôi đứng lên gật đầu chào cô một cách lễ
phép, cô đáp lại bằng một nụ cười huề hòa rồi ra hiệu cho chúng tôi
ngồi xuống, xếp thành hình vòng tròn lớn bao chung quanh cô như một
vòng tròn bao quanh một cái tâm. Sau khi chúng tôi đã an tọa, cô
bắt đầu giới thiệu tên mình, cái tên Gauri thật là đẹp, đoạn cô
giới thiệu lý lịch sơ sơ về cô, rồi mới hỏi từng người chúng tôi
tên tuổi, nghề nghiệp và sở thích. Chúng tôi lần lượt trả lời cô
một cách lễ phép như ngày nào còn bé thật ngỡ ngàng khi đến trường
gặp thầy, gặp cô, và gặp bạn, lần đầu tiên; kể cả các cụ già cũng
lễ phép đối với cô nữa, đủ thấy người đến đây học môn Yoga cũng có
chút hiểu biết về phong tục tôn sư trọng đạo của người Á đông ta
... Lúc đó tôi có dịp nhìn kỹ cô hơn nữa, cô rõ ràng là một người
Ấn độ chính thống với khuôn mặt thật đẹp, đẹp theo kiểu huyền bí
sâu xa mà có lúc nào đó tôi tưởng mình đang đối diện với một nàng
công chúa diễm lệ nào đó của đất Ba tư trong truyện Ngàn lẻ một
đêm. Đôi mắt cô thật to, to vô cùng, to hơn cả những đôi mắt to tôi
từng thấy; hàng mi đen láy với tròng mắt trắng nhạt gợi tình, có
chút gợi dục lắng đọng. Giống như mọi người dân Ấn độ khác, mũi cô
thật cao, đôi môi cô thật mỏng, khuôn mặt cô bầu bĩnh trong thật dễ
thương, làm tôi cứ nhớ tới một nữ minh tinh phim tình cảm Ấn ngày
nào còn nhỏ tôi rất đam mê. Chưa hết, tôi thích nhất là đôi chân
mày đậm sắc đen tuyền, rậm rạp và dài ngoằn của cô, ở giữa chúng là
một hạt son đỏ nhỏ chấm trên một hạt son khác lớn hơn và một gạch
ngang nhỏ kề dưới, hàm răng của cô sao mà ai khéo trải đều những
hàng bắp trắng phau phau càng làm nổi bật dưới màu da ngâm ngâm
trên thân thể rắn chắc của cô ! Trên trán - xuyên qua những làn tóc
óng ánh - cô kẹp một cái chuông bạc nhỏ, và hai bên tai đeo hai
chiếc chuông cùng loại thật xinh xắn, hễ cô di động là tiếng chuông
lách cách kêu lên. Dưới cổ, cô đeo một cái xuyến bạc đính nhiều hạt
lóng lánh. Hai cổ tay cô có rất nhiều vòng đeo ngũ sắc. Trong mắt
tôi bây giờ, cô chẳng những là một người đẹp ngoại tộc hiếm có, một
hoa hậu hoàn vũ trong lòng tôi, cô còn chứa đựng một nét đẹp thiên
nhiên ảo ảnh nào đó, một cái đẹp ngây thơ mà tôi thường thấy ở
những người con gái miền quê nước mình với da dẽ ngâm ngâm chất
phát nhưng không thiếu nét thông minh phản phất trên sắc
diện.
Sau khi màn giới thiệu xong, cô bắt đầu vào chương trình của lớp
học. Giọng của cô thao thao nghe sao thật thích, tựa như lắng nghe
giòng suối đang chảy róc rách bên tai : "Yoga đã có cách đây 6 ngàn
năm, từ yoga giải nghĩa đơn giản là "thống nhất" vì mục đích của nó
là thống nhất ba phần lại với nhau: thân thể, trí óc và tâm
hồn..."; lúc này tôi chỉ lo chú tâm đến đôi môi đầy gợi cảm của cô
đang mấp máy nên không nghe ngóng gì được cả. Cô tiếp:
"Yoga không phải là môn đạo giáo gì cả, mà là một môn khoa học để
diễn đạt 3 trạng thái: tâm, thân, và hồn. Tâm là tâm trí, thân là
thân thể, và hồn là linh hồn ...Yoga là một công cụ cung ứng sức
khỏe cho tinh thần lẫn thể xác..."
Tôi nhìn cô giáo trẻ ron rót bao lý thuyết mới mẻ mà tôi cũng như
mọi người trong lớp chưa bao giờ nghe qua, lòng tôi thấy phấn chấn
nao nao với bao cái hay hay, cái lạ lạ mà tôi sẽ sắp được học từ
cô. Tôi bỗng thấy thật sự ngưỡng mộ sự hiểu biết của cô nhiều, cộng
thêm là sự ngưỡng mộ một tấm thân thon thả, mượt mà không thiếu
phần khỏe mạnh, dẻo dai ...
"... Ba phương pháp căn bản là thế ngồi, thế đứng và thế nằm, các
bạn có thể luyện tập phối hợp chung để tập luyện hoặc riêng rẽ nếu
cần thiết ..."
Giọng nói của cô thật trong trẻo lôi cuốn, mỗi lần thốt ra lời, cái
đầu cô nghiêng nghiêng như để nhấn mạnh một điểm gì đó, tiếng
chuông lại lắc cắc vang lên; cũng là lúc mái tóc dài óng ả đen
tuyền lắc lư dưới điệu bộ uyển chuyển múa may. Trong phút chốc, trí
óc tôi lạc lõng trước một vẻ đẹp tự nhiên huyền thoại của người con
gái xứ Ấn thiên trúc ...
"... Các bạn hãy thay đồ cho thích hợp rồi chúng ta bắt đầu tập ba
thể thức căn bản trong môn Yoga..."
Chúng tôi - những nam sinh và nữ sinh sau khi thay đồ - quây quần
chung quanh cô giáo, lắng nghe và làm theo từng động tác thao diễn
của cô không sai trái ... Tôi, trong bộ đồ thun đen bó sát, thật
thấy làm ngại ngùng, khi đứng cạnh đám nữ sinh, nhất là đang đối
mặt thẳng với cô giáo. Tôi nhớ khi đó tôi chỉ đứng rùn mình xuống,
đầu hơi cúi chẳng dám nhìn vào mặt ai, nhất là cô. Tay tôi thì chấp
chéo cố che ngang nơi đủng quần bị độn lên dày cộm khác với những
người chung quanh. Tôi thầm hỏi không biết cô có để ý gì đến tôi -
vào sự sáng sủa của tôi hay nơi đủng quần tôi, hoặc có bao giờ để ý
đến sự lạc lõng của tôi ở đây - sao đôi lúc tôi hay thấy cô nhìn
tôi chăm ngắm, lạ kỳ !?
"... Sau khi khởi động xong, các bạn hãy xếp bằng đôi chân lại theo
tư thế ngồi thiền, giữ cho lưng thẳng, mắt thẳng, ngực ưỡn cao, vai
cân đối, tay xếp im để trên lòng, hít sâu và thở rộng ... Một hai,
một hai ..."
"... duỗi chân phải cho thật thẳng trước mặt, đặt bàn chân trái
dưới mông phải, rồi kéo chân phải xếp lên đùi của chân trái ...
xong rồi giữ nguyên tư thế khoảng hơn nửa tiếng, đến khi đó thì
nghiêng đầu về phía trước, càng sâu càng tốt ... Tốt, tốt!"
Một mặt chúng tôi lắng nghe từng lời nói của cô, một mặt làm theo
những động tác uốn dẻo của cô thật là nghệ thuật, mê ly ... Nhiều
lúc nhìn cô thao giảng mà tưởng chừng mình đang ở trong một cung
điện hoàng Ấn và đang chiêm ngưỡi những điệu vũ tiên nga của các
một nàng cung nữ chuyên nghiệp...
Chẳng những thế, tôi lại thấy mình đang đắm chìm trong mê muội với
những lời vàng ngọc rót ra từ miệng của cô, tâm hồn tôi bỗng thấy
nhạy cảm hơn bao giờ hết tràn ngập lòng trắc ẩn ướt át gợi tình đối
với cô, lòng từ bi và tình yêu của nhân loại nào đó đã bảo tôi hãy
đón nhận cô như một vị thánh sống. Cô thật có sức gợi cảm mãnh liệt
đến vậy sao, tôi thầm hỏi ! ...
Lớp tan sau khi chúng tôi được thưởng thức món trà thơm và bánh
ngọt được cô mang tới. Trở về nhà, tuy toàn thân ê ẫm với nhiều
động tác cơ bản chưa quen, song một giấc ngủ ngon và sâu đậm đã
giúp tôi khỏe khoắn hơn khi thức dậy vào sáng hôm sau. Những ngày
tiếp đó tôi càng lúc càng thấy hứng thú với môn Yoga vì nó đã giúp
tinh thần tôi khoan khoái, không cảm thấy mệt nhọc như trước, và
tôi còn thấy yêu đời hơn trước; có lúc tôi lại tưởng mình được trẻ
hơn vài ba tuổi ! ; trái với lúc xưa, tôi thường hay mệt mỏi và
lười biếng sau một ngày làm việc cực nhọc, nhưng hơn mấy tuần qua
trong lòng tôi tràn trề sinh lực, tinh thần sung mãn, và lúc nào
tôi cũng muốn tìm cái gì đó để làm, để học. Và những ngày thứ ba,
thứ năm, và thứ bảy kế tiếp, tôi mong cho ngày giờ chóng qua đi để
đi tập yoga. Tới lớp, tôi hân hoan chào đón những bài học mới, thể
thức độc đáo mới; và ngoài việc học ra, tôi còn được chiêm ngưỡng
dung nhan hiền hòa của cô giáo, được nhìn thấy khuôn mặt tươi trẻ,
được nghe giọng nói trong trẻo pha lẫn một âm giọng triền miên của
dân tộc Ấn, và được thấy những phương pháp yoga huyền diệu mà cô
biễu diễn cho chúng tôi xem. Đương nhiên là chúng tôi được ngắm
thưởng thân thể mềm dẻo của cô mỗi khi cô chỉ bảo cho chúng tôi
từng tư thế một, như những phương cách uốn cong, thế đứng, thế ngồi
... dù khó khăn vô cùng nhưng vẫn thấy cô hề khoan thai tự tai. Tôi
thật ao ước một ngày nào đó tôi có thể học được bản lãnh như cô
...
"...từ vị trí nằm nghiêng, duỗi chân trái thẳng lên cao, đặt bàn
tay phải trên sàn cạnh hông phải, hít hơi sâu và từ từ đưa bàn tay
trái xuống chạm đầu gối phải, giữ cho chân trái thẳng, xong rồi ưỡn
mông về phía trước, lưng uốn cong ra phía sau, đầu cũng ngửa theo
lưng ..."
Giọng cô lại thánh thót rót vào tai tôi. Mỗi động tác tôi vừa làm
theo vừa lắng nghe lời chỉ dẫn của cô, nhưng ánh mắt tôi không hề
rời khỏi thân thể mỹ miều của cô được, nhất là những nơi kín đáo
của người phụ nữ, thật là điều khêu gợi, ngất ngây đối với tôi -
một thằng con trai vừa đủ tuổi biết yêu, biết thẹn thùng, và có
những cái thầm kín về giới tính chưa thỏa mãn được. Đó, những nơi
gợi cảm đó, chúng ẩn hiện sau lớp vải thun bó sát, làm nổi quần một
cục u hình tam giác ở giữa hai đùi cô ... Đó, một rãnh nhỏ chẻ đôi
ở giữa thật khép kín mềm mại hun hút sâu, song có một cái gì táo
bạo lộ liễu cố bày nhan nhãn trước mắt tôi như mời gọi. Trong lòng,
tự dưng tôi thấy nhẹ tênh, cảm giác của muôn triệu con gai ốc chằn
chịt mọc cùng da thịt khi nghĩ tới bàn tay tôi được sờ vào cục u bí
ẩn đó ...
Dần dà, sự thân thiết xẻ chia càng thêm thắt chặt giữa tình cô trò
- không riêng gì ở tôi mà đối với mọi người cùng lớp học. Điều đó
đủ thấy sự tận tụy của cô đối với chúng tôi. Có những hôm cô ở lại
thêm giờ, chỉ để giúp đỡ cho tôi từng cái hít thở, từng động tác
khó khăn mà trong lúc học tôi còn chưa thấu đáo. Cô còn đích tay
đặt lên thân thể tôi để giúp tôi thực hiện cho đúng phương cách;
như những cái nắm tay, cái vịn chân, những cái ôm ngang hông hoặc
ôm trước ngực ... làm cho tôi càng thêm phấn chấn, thinh thích một
sự chạm trán của da và thịt. Nhất là những khi cô áp sát vào người
tôi, tôi thoáng nghe được trái tim cô đập mạnh bên lồng ngực mình,
và tôi có thể ngửi được mùi hơi thở ấm áp thơm tho phả ra từ cửa
miệng. Đêm về, tôi lại đem những hình ảnh gần gũi đó giữa cô và tôi
để ru tôi vào giấc mộng đẹp. Và thường, những khoảng thời gian đó,
tôi hay nằm mơ thấy mình được ân ái với cô. Tỉnh dậy, tôi không
khỏi thấy ngượng trong lòng vì tôi thật sự đã mộng tinh, đã có
những ý nghĩ bậy bạ xúc phạm đến cô - một người tôi hằng ngưỡng mộ.
Nhưng thật tận đáy lòng của một người con trai mới lớn, sự ngượng
ngùng đó lại đem cho tôi một cái vui nho nhỏ bí mật chỉ có tôi mới
biết. Tôi phải thú nhận rằng tôi thèm được một lần yêu cô lắm! Dẫu
chỉ là một lần thôi, có chết đi thì tôi cũng cam tâm ...!
Hôm nọ, vào một đêm đẹp trời, đầy sao với vầng trăng sáng tỏa chênh
chếnh chéo ngang đầu ở góc độ 60, tôi lại đến lớp với bao nỗi hân
hoan trong lòng để được ở bên cô. Bước vào lớp tôi bỗng bắt gặp
được ánh mắt của cô đang nhìn lén trên thân thể của tôi, một chuyện
mà chưa bao giờ tôi tìm thấy từ ngày khai giảng đến nay. Trong mắt
cô - lúc đó - tôi bỗng thấy một sự kỳ diệu, một ma lực thật mãnh
liệt nào đó như cuốn xoáy tâm hồn cô vào trong mắt tôi. Tôi lịm
người trong giây lát, đứng sựng để nhìn lại cô, trái tim tôi nhói
lên khát khao. Bốn mắt không hẹn nhau, cùng tập trung vào một điểm
trong khoảnh khắc. Tôi thấy cô hơi luống cuống qua tia nhãn của
tôi, còn tôi thì lâng lâng khó tả, cái cảm giác đó tựa như "Tình
trong như đã mặt ngoài còn e" vậy. Sau giờ tan học, như mọi lần, cô
gọi tôi ở lại lớp để chỉ bảo tôi thêm đôi điều về cách tập một động
tác mới có tên là "hasta padangusthasana" nào đó mà tôi chưa hề
nghe cô nhắc qua. Lúc đầu tôi cũng hơi ngạc nhiên lắm về ân tình
đặc biệt của cô giành cho riêng tôi, nhưng dần dà tôi khám phá ra
cái ân tình đó xen lẫn một chút thích thú quan tâm ở nơi tôi - rõ
ràng là một cái ân tình của người con gái mến chuộng người con trai
đang bộc bày ra trước mắt ...
Lần đó tôi còn nhớ cô dạy như sau: "Em hãy nằm ngửa xuống sàn, co
chân lên sao cho gối chạm vào ngực. Dùng hai ngón tay trỏ và giữa
nắm bắt lấy ngón chân cái, từ đó em duỗi thẳng hai chân lên hướng
trần nhà, rồi từ từ em kéo bàn chân về hướng đầu, để cằm chạm vào
ngực, từ từ em hạ vai sao cho chạm xuống sàn ..." Tôi chỉ biết lúc
đó tôi làm theo lời chỉ bảo của cô không thiếu một chi tiết nào,
nhưng thiết nghĩ những động tác hơi ngộ nghĩnh khó khăn đúng như
cái tên gọi của nó tôi chưa bao giờ thấy cô dạy cho ai khác trong
lớp. Sự tò mò đó của tôi cũng không dấu được cô bao lâu, vì dường
như đọc ra ánh mắt dò hỏi của tôi một điều thầm kín, cô liền thố lộ
cho tôi biết:
"Kỹ thuật thì đơn giản và dễ học, song khả năng đạt tới lãnh vực
tối cao của yoga thì cần phải tập trung tinh thần, mất rất nhiều
thời gian, sự kiên nhẫn, và luyện tập. Cho nên ngoài giờ học tại
lớp em cần phải luyện tại nhà thường xuyên hơn, nếu gặp trắc trở gì
thì có thể đến thẳng lớp hoặc đến nhà cô để cô chỉ dẫn
thêm..."
Không biết câu nói của cô là ẩn ý gì khi ngỏ lời mớm cho tôi đến
nhà cô thường xuyên. Tôi cũng không nhớ mình đã nghĩ gì khi nghe cô
nói thế, mà chỉ thấy lòng mình thật nao nao, cảm thấy tấm lòng chân
thật của cô đối với tôi càng lúc càng bộc lộ rõ rệt.
Những ngày sau đó, tôi học rất nhiều phương pháp đặc biệt do đích
thân cô riêng rẽ chỉ bảo. Tôi học rất chăm chỉ nên cô rất hài lòng.
Ngoài những phương cách tập luyện sao cho chính xác 12 kiểu thức
Asanas tự chữa bệnh, tôi còn học cách tập hơi dùng phương pháp
Pranayama, cách hít sâu thở rộng để tự chủ hơi thở, cách thư lỏng
cơ thể theo thức Savasana, cách ăn uống sao cho kiện thể khỏe thân,
cách luyện tư tưởng lạc quan yêu đời Vedanta và cách phép dưỡng
thần Dhyana... Tuy cô rất hài hòa dè dặt trong sự giao tiếp truyền
thụ đối với một học sinh nam như tôi, song đôi khi cô rất nghiêm
khắc trong lúc luyện tập. Có khi cô bắt tôi nằm trong tư thế khó
khăn nào đó hơn nửa tiếng rồi mới cho tôi ngừng. Đến khi tôi được
buông lỏng thân người ra, thì toàn thân đều ê ẩm. Tôi rên mệt,
nhưng có lần cô nghiêm nghị dạy tôi rằng, "Tập nhiều lần em sẽ
quen, sẽ thấy cơ thể khỏe khoắn, giảm sự căng thẳng, lo âu, và sau
này rất có lợi cho việc sinh hoạt vợ chồng ..." Lần ấy, khi nghe cô
nói thế, tôi lấy làm ngạc nhiên hết sức. Tôi chưa bao giờ mở miệng
xin cô chỉ dạy cho tôi phép tập làm tăng cường sinh lực bao giờ,
cũng chưa hề nghĩ tới việc sinh hoạt trai gái vợ chồng chi hết, tôi
còn trẻ, nhưng sao cô lại ...; Khi đó tôi không nói gì hết, chỉ cố
im miệng làm theo lời cô một cách tận tình như một đứa học trò
ngoan ...
Sau đó, những buổi học riêng rẽ kế tiếp giữa hai chúng như thế được
dời tới phòng cá nhân của cô. Đó là một căn phòng trống trải thoáng
mát, đầy đủ ánh sáng, rất thích hợp cho việc luyện tập Yoga. Và thế
là tôi trải qua hàng giờ tập luyện bên cô không hề biết chán. Chúng
tôi lại quyện vào nhau như hình với bóng với nhiều động tác cần
giúp đỡ cho nhau như ôm eo, kề vai, tựa đầu, nâng đùi, khiên chân,
hoặc đỡ bụng... Những lúc nghỉ ngơi, chúng tôi bàn thảo rất nhiều
những kỹ thuật dưỡng hơi, bế khí hoặc kiềm chế tiết độ của dòng máu
lưu thông trong thân thể. Thiết nghĩ tôi thật là may mắn đã được cô
chọn làm một "đệ tử" ruột để tận tình chỉ bảo. Dần dà, sự thân
thiết giữa tôi và cô càng tiến xa hơn một bực. Cô hỏi han chuyện
gia đình tôi, chuyện bồ bịch của tôi. Tôi thành thật kể cho cô nghe
tất cả về gia đạo, kể luôn cả chuyện tôi vừa mới chia tay với cô
bạn gái hơn được một năm. Cô cũng xan xẻ với tôi mọi điều, chuyện
xã hội, chuyện gia đình, và cả chuyện cô ly dị chồng cách đây nhiều
năm vì chồng cô không thích môn yoga, trong khi cô thì đam mê về
nghệ thuật này. Hai người lại không hợp tính tình, thường hay gây
gỗ về sinh hoạt hàng ngày ăn ở chung đụng; có nhiều đêm cô ngủ luôn
lúc đang tập trong phòng riêng này vì chuyện cơm không lành canh
không ngọt với chồng cô. Riết rồi chồng cô đâm ra chán nãn và thế
là một ngày kia chuyện hôn nhân đổ bể, và cô ở vậy đến bây giờ,
chuyên tâm nghiên cứu môn Yoga. Chuyện một lúc lâu đến khi tôi nhìn
lên tường thấy bức hình phóng to cô đang múa một điệu vũ Ấn độ, tôi
bèn hỏi, cô cười và nói với tôi hình chụp đã lâu lúc cô còn thiếu
thời là một vũ nữ có tiếng. Tôi hỏi cô có biết hát vì tôi biết đa
số các cô gái Ấn độ đều biết hát và biết múa, cô trả lời cô hát
cũng thường thôi, nhưng tôi biết cô chỉ khiêm nhường đáp vậy thôi,
tôi bèn đề nghị cô hát cho tôi nghe thử. Cô cũng chìu tôi mở
Karaoke lên hát. Tôi thật không ngờ cô hát hay đến vậy, giọng nói
thì đã trong rồi, còn tiếng hát thì thánh thót làm sao. Nghe cô hát
mà lòng tôi cứ ngỡ mình là người Ấn độ chính thống, máu trong tôi
chảy rần theo âm điệu hoan ca của người Ấn. Thấy tôi có vẽ say mê
tiếng hát cô, cô hừng chí đứng lên vừa hát và vừa múa, cố tình phô
diễn cho tôi thấy hết cái hay cái đẹp mà cô có. Phải công nhận là
cô múa đẹp biết bao, nhờ những phương thức uốn dẻo Yoga mà thân
người cô uyển chuyển như cành liễu lơ phơ trước gió. Đôi khi cô lắc
đầu làm duyên, đôi khi cô xoay tròn, hoặc lắc mông khêu gợi ... làm
run run cả bộ ngực no tròn hấp dẫn, lòng tôi chợt thấy rộn ràng ghé
mắt ngó trân theo cô không hề chớp một tia nhìn. Dứt bản, tôi đứng
lên vỗ tay không ngừng, còn cô thì bẽn lẽn đứng nhìn tôi cười xòa;
tôi đề nghị cô hát thêm nhưng cô từ chối hẹn một dịp khác sẽ múa
hát nhiều hơn cho tôi thưởng thức. Chúng tôi bèn kéo nhau vào nhà
bếp, ở đó cô đã nấu sẵn cho tôi một tô cà-ri đặc biệt thơm phức.
Tôi không ngờ lần đó tôi ăn sạch một tô lớn đến như vậy; không biết
cô dùng loại cà-ri nào mà tôi chưa bao giờ ăn qua, ngay cả những
nhà hàng lớn chưa chắc đã có. Tôi hỏi cô về món cà-ri ngon đáo đễ
đó, cô bảo với tôi dò má cô chỉ dạy, và thứ này chỉ có gia truyền
đặc chế thôi mua ở ngoài không có bán. Tôi hết nhìn tô cà-ri trống
sạch, lại nhìn cô hiền hòa dễ thương mà cảm thấy hạnh phúc biết
bao, nghĩ lại ông bà tôi chắc làm nhiều điều tốt lành nên con cháu
của họ gặp được phước phần như bây giờ!
Thế là từ đó tình cảm của chúng tôi càng thêm khắn khít theo thời
gian. Tôi rất ít khi ở nhà, hễ rãnh rang là tôi thường hay đến nhà
cô để giúp việc; việc nào cũng được miễn sao có cô bên cạnh là tôi
vui. Lúc đó tôi biết, ngoài việc dạy yoga cho các học sinh, cô còn
viết sách bán. Những sách của cô viết toàn giành riêng cho phần kỹ
thuật và sự bắt nguồn của môn yoga, được rất nhiều người tìm mua
đọc, trong số đó có tôi. Và mới gần đây, sách của cô được trưng bày
trên mạng lưới, tôi là người đứng ra thiết kế cho cô một cái
website vĩ đại, nên số tiền cô kiếm được nghĩ chắc không phải ít,
làm cô cứ khen tôi luôn miệng vì sự lanh lợi của tôi ... Hôm cuối
tuần nọ có dịp qua nhà cô, vừa giúp cô sửa lại cái máy computer,
vừa để trò chuyện, tình cờ nhắc đến chuyện hôn sự sau này của tôi,
về chuyện lựa chọn người con gái vừa ý, nhắc tới phép phối giao
giữa người nam và người nữ, tự dưng cô lại nảy ra một ý là dạy cho
tôi phương pháp bế tinh, một trong những cách thức có tên gọi là
"Heart Chakra Meditation" . Ngoài tác dụng làm giảm sầu, của những
căn bệnh trầm cảm, cảm giác lo lắng sợ hãi ra, động tác này còn
giúp ích cho sự yêu đời hạnh phúc trong cuộc sống của con người.
Nghe cô nói thế tôi thiệt lòng náo nức, hăm hở muốn học ngay. Cô
cũng hân hoan vì thấy tính tôi là người hiếu học, liền bảo tôi ngồi
xuống làm theo ý cô dạy như vậy:
"Hai chân xếp chéo, lưng dựng thẳng, vai để lỏng và ngực đưa về
phía trước. Đặt hai tay lên đầu gối với lòng bàn tay ngửa lên trời,
ngón tay trỏ chạm vào ngón tay cái thành hình vòng cung. Mặt, hàm,
và bụng thả lỏng, đưa lưỡi nằm im dưới lưng miệng, vừa ngay đàng
sau răng, mắt nhắm hờ . Bắt đầu thở chậm, êm và sâu, ra vào theo
cánh mũi. Hít hơi bằng đường bụng và thả hơi bằng đường ngực. Hơi
thở sâu và rộng, tư tưởng lắng đọng, tập trung vào hơi thở. Em hãy
cảm giác xem hơi thở sẽ đi khắp thân thể, qua mũi, cổ họng, cuống
phổi và vào phổi, cảm giác thân thể em nhẹ tênh theo hơi thở ...
Luyện tập lâu ngày theo thể thức này, em sẽ kềm chế được sự xuất
tinh, trong lúc giao hoang, kỵ nhất là thở hồng hộc, tinh khí cũng
theo đó mà trôi ra rất mau, em nên nhớ kỹ điều đó".
Lúc đầu tôi không dám tin mình có thể làm được những điều cô dạy,
nhưng tôi vẫn luyện tập đều độ, và qua sự thủ dâm đôi lần tôi phát
hiện ra những điều cô dạy hoàn toàn đúng. Tôi lại càng ngưỡng mộ cô
nhiều hơn! Muốn học hỏi ở cô càng nhiều. Tôi thích nhất là được cô
dạy cho 14 phép căn bản dưỡng sinh: thứ nhất là tập điều độ đúng
giờ, thứ hai là tập ban sáng và hoàng hôn khi khí trời tươi mát có
nhiều thần lực, thứ ba là chọn nơi thoáng mát và an bình, thứ tư là
khi ngồi thì ngồi thẳng chân xếp bằng, cổ dựng cao, mặt quay hướng
Bắc hoặc hướng Đông để hút điện cực từ hai phía, thứ năm là tịnh
tâm và quên bẳn những chuyện chung quanh, thứ sáu là hít sâu và thở
rộng xuống huyệt đan điền ngay bụng dưới để mang oxy lên tới óc,
thứ bảy là giữ hơi thở đều độ, hít thở trong phạm vi của 3 giây để
tạo năng lượng đều đặn, thứ tám là tập trung tinh thần, thứ chín là
đừng quá kích tâm, thứ mười là chọn một nơi thanh thản để thả tâm
tư vào, thứ mười một là vận dụng phép trung dung ở mọi suy nghĩ,
thứ mười hai là nghĩ trong sáng, thứ mười ba là thực tập trong sự
kiên nhẫn, và cuối cùng là sự tín ngưỡng, lòng sùng bái đất trời,
thiên nhiên, và Thượng đế để hòa hợp giữa tinh thần và thể
lực.
Có lần cô dạy cho tôi phép uốn dẻo tối cao . Phương pháp này tôi
chỉ cần ngồi xấp bằng từ từ hạ đầu xuống chấm đất. Hai tay giữ sau
ót sao cho tư thế đứng im hàng giờ. Lúc đầu tập động tác này thì
rất khó và mỏi mệt nhưng sau dần tôi càng thấy dễ dàng và cảm thấy
thật khỏe khoắn. Tôi còn nhớ từ vị trí này cô bắt tôi nằm ngửa lưng
ra, chân duỗi thẳng, và từ từ nâng cao khỏi sàn đất, hướng thẳng
lên trần nhà. Đến khi chân dựng được thẳng, cô bảo tôi nâng mông
lên tới hết mức rồi dùng hai tay bợ lấy để đưa người lên thật cao.
Trong phút chốc, dưới sự giúp đỡ của cô, tôi có thể "chồng cây
chuối ngược" với hai chân dựng thẳng lên trời, hai tay tôi thì chêm
ngang lưng, chỉ còn lại cái đầu gập cong lại, cằm sát vào ngực để
chịu cho sức nặng của toàn thân. Cô bắt tôi giữ nguyên tư thế đó
hơn 15 phút, tôi cũng ráng làm cho được. Nhưng thật ra, nếu không
nhờ cô đứng sát bên tôi, hai tay cô ôm lấy đùi tôi thì thật không
thể nào tôi giữ lâu được như thế. Lúc ấy, tôi còn nhớ tôi nhìn lên,
để ý đến khuôn mặt tươi xinh của cô. Mắt cô nhắm hờ theo kiểu thiền
định, hai tay cô vẫn giữ chặt lấy đùi tôi. Nửa tiếng trôi qua, tôi
đây rất mỏi mệt nhưng thấy cô vẫn điềm nhiên giữ nguyên tư thế ấy,
tôi đành ráng chịu chờ. Chờ không biết bao lâu thì toàn thân tôi rả
rời, tôi hơi cục cựa hòng tỏ ra sự mệt mỏi cho cô biết. Thình lình
cô bạnh đùi tôi ra, từ từ đứng áp sát vào người tôi, sát đến nỗi
ngực cô chạm vào vùng hạ bộ của tôi, đầu cô gần như chẹt giữa hài
đùi, đôi chân cô thì kẹp chặt lấy thân người tôi. Tôi nghe cô nói
trong hơi thở dồn:
"Bây giờ cô dùng thế phối hợp, hai thành một, em sẽ thấy đỡ mệt hơn
nhiều ... Em thử để đầu vào giữa hai bàn chân của cô, hai tay em ôm
chặt vào cánh chân cô ... Thử xem thế nào ..."